Tâm sự của sinh viên Khoa nấu ăn - trường Cao đẳng Kinh tế Công nghệ Hà Nội

Tôi một chàng trai sinh năm 2001,cũng đã sắp đến tuổi đôi mươi.

Nhớ lại những ngày tháng chọn cho mình một hướng đi sau khi bước chân ra khỏi mái trường trung học phổ thông.

Cũng như bao gia đình khác. Bố, mẹ tôi đều có hy vọng là con trai mình sẽ tốt nghiệp trung học phổ thông với một số điểm đáng hài lòng. Để có thể chọn cho mình một hướng đi tốt trong một trường đại học, rồi sau đó là một công việc ổn định. Đặc biệt tôi là con trai lớn trong nhà nên việc bố, mẹ tôi thật sự lo lắng và muốn tôi có một hướng đi an toàn nhất.

Sinh viên Vũ Minh Giáo-Khoa nấu ăn

Thế nhưng, sự hứng thú, và yêu thích nấu ăn trong tôi có lẽ đã trở thành ngọn lửa yêu nghề ngay từ thời điểm đó.

Cũng vào khoảng thời gian này tháng 7 năm 2019. Sau khi biết điểm thi trung học phổ thông của mình, một số điểm cũng đáng để hài lòng với tôi và bố mẹ. Trước lúc đó tôi cũng đã có đăng kí một vào nguyện vọng tại một số trường đại học và cũng đã được xét tuyển. Thời điểm đó tôi thật sự thấy được niềm tự hào và vui sướng trong ánh mắt của mẹ tôi. Công nghệ thực phẩm, công nghệ sinh học tại học viện nông nghiệp 1, hay công nghệ thông tin tại đại học mở… Đó là những nguyện vọng mà tôi đã được xét tuyển. Đối với tôi đó cũng là những ngành lí tưởng đáng để theo đuổi. Nhưng có lẽ niềm tin và lòng yêu nghề với tôi lúc đó không nhỏ. Tôi chọn học lớp Cao đẳng nấu ăn tại trường Cao đẳng Kinh tế Công nghệ Hà Nội.

Sinh viên Vũ Minh Giáo-Khoa nấu ăn

Những ngày đầu sau khi tôi chia sẻ với gia đình về hướng đi trong học tập và làm việc của nghề nấu ăn tại trường Cao đẳng Kinh tế Công nghệ Hà NộiThật sự tôi không dám chắc là bố, mẹ tôi thấu hiểu được rõ về tính chất của ngành nghề này, tôi cũng không dám tin rằng bố mẹ tôi hài lòng với quyết định của một cậu bé mười tám tuổi tại thời điểm đó. Nhưng mà rồi tôi cũng được gia đình ủng hộ và tạo điều kiện tốt nhất cho việc học tập. Mẹ tôi thường ví von rằng nấu ăn là một nghệ thuật và con trai mẹ đầu bếp là người nghệ sĩ”. Thật vậy cái nghệ thuật ấy không chỉ là một công việc của xã hội, một vẻ đẹp tô điểm cho đời mà còn là một công việc thiết thực và ý nghĩa. Ăn uống là nhu cầu thiết yếu của con người, bạn có thể không đi chơi, không đi học, không chơi game, không mua sắm quần áo… bạn vẫn sống nhưng nếu không ăn thì nhất định sẽ chết. Nếu trước đây, người ta chỉ cần ăn no, mặc đẹp thì ngày nay lại phải ăn no, ăn ngon, ăn sạch và ăn nhiều chất dinh dưỡng. Để làm được điều đó cần có đôi bàn tay tài hoa của những người đầu bếp chuyên nghiệp.

Là một đầu bếp, tôi có thể nấu cho gia đình những bữa ăn ngon lại vừa có thể nấu ăn để phục vụ người khác. Mỗi khi được thực khách khen ngợi và cảm ơn, bất kỳ đầu bếp nào cũng sẽ thấy cực kỳ hạnh phúc, đó cũng chính là động lực tiếp thêm sức mạnh để vượt qua chông gai của nghề.

Tôi rất tự hào khi dù là đang trên ghế của giảng đường nhưng khi mọi người xung quanh biết về ngành nghề của tôi đều tấm tắc nói “ ôi đầu bếp tương lai đấy ".

Cũng có những lúc mệt mỏi. Nhất là những ngày đầu tiên làm việc trong bếp. Đó không phải những công việc màu hồng giống như niềm đam mê của tôi vẽ ra. Những lúc mệt mỏi đó tôi đã nghĩ sẽ gọi về cho mẹ nói với mẹ là “ mẹ ơi hôm nay con làm kiệt sức rồi, con hết tiền rồi, con nhớ nhà “. Nhưng mà khi bắt máy lên nghe mẹ âu yếm “ hôm nay đi học, đi làm mệt không? Còn ở nhà hôm nay ăn toàn món ngon thôi, thừa cho chó hết rồi “ là tôi lại tan biến hết những mệt mỏi những xô bồ của công việc và thành phố chật chội này.


Cảm ơn gia đình đã ủng hộ đam mê của con, cảm ơn đam mê đã bao trùm con tim và lí trí của tôi !

Comments